Tôi thấy thương phận mình vì lấy chồng cũng không được quyền lựa chọn (do mẹ ép lấy vì gia đình khó khăn). Tôi từng hận mẹ vì đã đẩy tôi vào hoàn cảnh như hiện tại. Mong Tam Su Gia Dinh và các bạn đọc có thể cho tôi lời khuyên vào lúc này!
Tôi 35 tuổi, chồng hơn 8 tuổi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi ngày càng nặng nề và căng thẳng, lý do rất đơn giản là chúng tôi không hợp nhau. Những chuyện tưởng chừng rất bình thường nhưng với chồng tôi lại là điều không thể chấp nhận được. Anh ấy là mẫu người đàn ông chịu khó nhưng ăn nói thô thiển và đặc biệt rất vũ phu. Khi vợ chồng cãi nhau anh dùng toàn lời lẽ rất cộc cằn, xúc phạm đến người khác. Chính vì vậy, thú thật cho đến giờ tôi đã không còn tình cảm gì với chồng (tôi không ngoại tình). Nhiều lúc tôi nghĩ đến ly hôn nhưng lại sợ nhiều thứ: sợ con cái học hành sa sút, sợ cha mẹ tuổi già nghĩ ngợi khi họ luôn coi tôi là niềm tự hào, sợ mang tiếng giáo viên mà lại bỏ chồng… Tôi thấy quá bế tắc bởi chúng tôi không hề có hanh phuc gia dinh gì cả.

Đã có lúc tôi mong được ngủ một giấc dài mà không bao giờ tỉnh dậy vì chẳng biết phải làm sao. Tôi thấy thương phận mình vì lấy chồng cũng không được quyền lựa chọn (do mẹ ép lấy vì lúc đó hoàn cảnh gia đình khó khăn, không thể xin được việc cho tôi). Tôi từng hận mẹ vì mẹ đã đẩy tôi vào hoàn cảnh như hiện tại. Nhưng lúc này đây khi cuộc sống hôn nhân của tôi căng thẳng, người tôi nghĩ đến nhiều nhất lại là mẹ. Tôi lo sợ mẹ sẽ không chịu được cú sốc này, nhưng chẳng lẽ tôi cứ phải sống trong vỏ bọc hạnh phúc cho gia đình tự hào mà hủy hoại hạnh phúc của bản thân sao? Tôi quá bế tắc, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.
Tôi quyết định ra tết sẽ gửi cả 3 bé vào chùa nhờ thầy nuôi giúp để đi làm trả nợ dần, đến khi xong tôi sẽ đón các con về. Dù 3 năm hay 5 năm tôi cũng sẽ cố gắng, rất cám ơn mọi người đã cho tôi thấy thế gian còn tình người, cũng có nhiều bạn chỉ trích nhưng tôi không quan tâm vì họ đâu hiểu cho nỗi khổ của tôi, nên họ cứ nói theo nhận định cá nhân và theo cái ý nghĩ trên lý thuyết của họ.

Một điều nữa tôi muốn thông tin đến mọi người rằng người đã đẩy tôi vào hoàn cảnh này con chị ta bệnh ung thư máu cần tiền điều trị nên chị gạt tôi. Chứ chị biết nói ra tôi không thể giúp chị tất cả số vốn tôi đã vay mượn họ hàng, vì thế chị mới làm liều. Tôi luôn hy vọng gặp lại để đòi chị được bao nhiêu đỡ bấy nhiêu nhưng giờ không hy vọng và cũng không thể làm gì trong lúc này. Tôi chỉ mong chị sớm vượt qua vì chị chỉ có một mẹ một con, chồng chị đã bỏ chạy theo người khác. Chồng tôi đã mất trong một tai nạn lao động nên chúng tôi đều là những người mẹ đơn thân. Tôi không muốn chết đi mà bỏ lại con mình, tôi thấy sự sống đáng quý, còn sống ngày nào tôi sẽ cố gắng ngày đó. Năm mới chúc mọi người có một cái tết thật ấm áp và hạnh phúc bên gia đình. Cám ơn Tam Su Gia Dinh đã giúp tôi chia sẻ tâm sự này để mở ra con đường sáng.
Advertisements